là mình 2002-2005

thơ Lý Lan

2.11.06

2002-2005

Lỗ trống


Nhiều năm nhiều năm qua
mình quen chịu đựng tiếng ồn ào xe cộ
vọng lên từ ngã tư ngày càng tăng cường độ
ngày càng nhiều khói bụi
nắng gió tha hồ lùa qua lỗ trống phiá trên cửa
chịu đựng ráng chịu đựng thêm nữa
Cuộc sống đô thị
đương nhiên ồn ào tất bật
mà thực ra cũng có cái hay, chẳng phải
mình đã từng lắng nghe trong tưng bừng chộn rộn
những câu chuyện
giúp mình được giải thưởng kia nọ.
chịu đựng ráng chịu đựng
nhiều năm nhiều năm nũa

Hôm nay bít lại lỗ trống
phần nào âm thanh được chắn lại bên ngoài
tuy vẫn còn âm âm ì ì tiếng còi tiếng máy xe
đôi khi cả tiếng người gào thét nhưng thường thì
đủ im để nghe
tiếng cha trở mình
tiếng mớ trẻ con ngủ say
tiếng chị em rủ rỉ rù rì câu chuyện nhiều năm qua
nhiều năm nhiều năm qua
tại sao cứ chịu đựng chịu đựng?



Phép lạ


Phép lạ xảy ra vào một ngày
tôi đang tắm cho con (nghĩa là lau mình mẩy cho nó)
Trời ơi, thân thể một đưá con trai đang tuổi ba mươi
(ba mươi năm mẹ nó nuôi nấng từng ngày!)

Cơn ác mộng đã qua, nó được giành lại từ cõi chết
sau tai nạn
thương tích đã lành lặn, chân tay tròn cơ bắp
tóc lại mọc trên đầu – trời ơi, tóc mướt đen!

Chín tháng, hai năm, ba bốn năm
một hành trình vòng quanh dấu hỏi – tại sao?
không thể nào giải thích
không thể nào cầm lòng
nhìn đưá con trai ba mươi tuổi sống đời thực vật

nhưng điều không thể chịu đựng
là nhìn mẹ nó ngày ngày
cầm tay con chuyện trò như hồi con lên bảy lên ba
rắn mắt leo trèo chạy nhảy

Tôi không nỡ nói với bà
(hay tôi đã nói nhưng trái tim người mẹ không chịu nghe)
rằng phần não điều khiển chức năng ngôn ngữ của con
đã bị múc ra trước khi mảnh sọ nhân tạo được ghép vào dưới lớp da đầu
và bác sĩ nói bệnh nhân có thể sống
(hoàn cảnh bấy giờ cầu cho sống được là may)
nhưng ý thức ngôn ngữ vĩnh viễn không còn
Trời ơi, có thể làm người mà không có ngôn ngữ sao?

Tình yêu có thể không cần tiếng nói
tôi nhìn vào mắt con – ôm nó trong tay
thấy được thương yêu truyền lưu giữa thịt với thịt xương với xương
đây là nắm ruột của mình – con có nhận ra ba không?
ba là ba của con nè
con gọi ba đi
tiếng ba dễ nói lắm
nè, mím môi lại ... bờ
rồi đẩy hơi ra ... a – BA
Con gọi ba đi ... gọi đi...
gọi ba đi...
Ba!

Tiếng mẹ nó thét sau vai tôi
Con tôi nói! Con tôi nói!
Nói nữa đi con! mờ... á... má!
Má!

Phép lạ hơn mọi phép lạ
(trải ba phần tư thế kỷ làm người tôi chợt nhận ra)
là tiếng con gọi ba gọi má.





Cõi chiêm bao


Dẫu giữa mùa đông anh vẫn giữ
thói quen mở hé cửa sổ phòng ngủ
cuộn mình trong năm bảy lớp chăn
anh thì thầm “sương mù dầy phía biển”

Em áp má vào cổ anh nghe vọng
tiếng còi tàu từng hồi từng hồi
truyền qua lưng anh vào ngực em
u uẩn gọi nhau trong mù mịt

Có khi đêm thu mưa rỉ rả
gió từng cơn nổi lên ào ào
anh vòng tay ôm trọn em dỗ
“không sao, ngôi nhà mình rất vững vàng.”

Em chỉ sợ giàn nho bị vẹo
hay vườn rau ngập úng, mận rụng nhiều
hoa uất kim hương mùa sau không nở
ừ thôi, em ngủ, ôm em chặt hơn đi.

Rồi mùa hạ đêm chưa kịp tàn
chim chóc đã râm ran trong vườn hoa
có khi là làn hương lẻn vào
gọi em dậy

Anh cứ ngủ nữa đi
bây giờ ngày dài đêm ngắn
mộng mị chưa tròn
ta ru nhau về lại cõi chiêm bao.





Bạn đời


Trưa đứng gió lạch xạch tiếng tàu dừa rụng
Đánh thức hiện thực
Thất tuần, bách nhật, giáp năm, mãn tang.
Mất thật sao?

Khách ngoài cổng gọi, con chó sủa inh
Con gái ghé qua nấu cơm làm cá
Vạt giường tre nơi chái bếp, chậu nước cạnh bờ mương
Bà nó đâu?

Chiều ui ui bóng nắng, con kênh kiệt nước
Một mình lui cui đóng cửa trước cửa sau
Thắp nén nhang trên bàn thờ, tựa vách húng hắng ho
Bà nó ơi!




Phà


Qua sông một lần nữa chiều nay
đứng trên phà
nắng chói
có đoàn xe rước dâu về

Giáp Tết
Một cánh diều ve vãn một cánh diều
Áo bà ba ôm vai tròn mồ hôi ướt đẫm
Trên xà lan cát ba đưá nhỏ ngồi xổm quanh mâm cơm
Còi phà hụ một hồi hai hồi

Chiều nay một lần nữa qua sông
buồn
có những điều đơn giản mà ở ngoài tầm tay vời vợi





Người tình


Thời đó chiếc phà
là cái cớ duy nhứt để một người đàn ông và
một cô gái của hai thế giới
khác biệt vô cùng về giai cấp, chủng tộc
gặp gỡ nhau – như trong Người Tình của Duras.

Thời đó chiếc phà
chạy chậm hơn bây giờ và
sông Cửu Long mênh mông đôi bờ không nhấp nhô nhà cửa
lục bình trôi
lãng mạn như tâm hồn người con gái mới lớn lên.

Câu chuyện tình xưa
kể lại khi cô gái trở thành bà già
Giòng sông và chiếc phà lên phim xáo động phù sa
Thời nào cũng có
người con gái mới lớn mộng mơ người tình lý tưởng

Người ấy ngồi xe hơi
cô gái gõ gõ ngón tay lên cửa kính xe đóng chặt chào hàng
nước đóng chai khăn ướp lạnh mận ổi bánh tét
đôi mắt
đẹp bẩm sinh đau đáu cái nhìn khát khao ngưỡng vọng

Người ấy ngồi xe hơi xuống phà
cô gái gởi lại bạn thúng hàng tất tả xuống phà theo
Sông Cửu Long mênh mông đôi bờ nhấp nhô nhà cửa
Cô gái xoã tóc bay
lãng mạn như trong phim Hàn Quốc Đài Loan

Câu chuyện tình này – nếu có thể gọi là chuyện tình
kết thúc bên kia bờ khi chiếc xe chạy đi cô gái rớt lại
ngẩn ngơ tủi hờn rồi lặng lẽ qua sông về bến cũ
tóc dài bay trong gió
như câu hát thằng giả bệnh Siđa tống tiền khách xe đò.







Nữ thi sĩ


Bạn tôi có bài thơ về mẹ
cảm động đến nỗi tôi không cần phải viết thêm
mà ví dụ có cần
cũng không thể nào bằng được.
Bạn tôi có bài thơ về con
đọc lên tôi những mong làm mẹ
ví dụ cầu mà được
tôi sẽ đọc bài thơ ấy ru con
Bạn tôi có bài thơ qua sông
chiều nay tôi qua sông cùng bạn
giữa đám đông một phụ nữ nhỏ nhoi hiền hậu
tỏa lòng mình cho gió chuyển bốn phương






Ai liệng cho tôi cái quần


Mười năm sau tôi còn chiêm bao
người con gái ở truồng đi trên đường Lakai
tôi thấy một lần hồi tám tuổi
mới ở Xóm Lu lên Sài Gòn.

Con điên! Con khùng!
Đi chỗ khác! Đây chốn buôn bán làm ăn!
Mau đốt vong xả xui.
Nó khùng. Nó điên.
Ai liệng cho nó cái quần!

Mười năm con gái trần truồng mộng mị
Nỗi hổ thẹn trinh nguyên chín thành nỗi nhục
Chín bùng cơn giận chín nhừ cơn đau
Ai liệng cho tôi cái quần!






Vòng đời

Một đời chó hai mươi bốn năm là ngắn
hay dài
cũng giáp một vòng sinh lão bệnh
tử.

“Thôi, đi nghe!” một câu giã biệt
cho mày hay tao.
Tết của người, xuân của tự nhiên
giữa biển không bờ
trong căn phòng vắng
ai nhớ ai?

Đêm bồn chồn ngày ray rứt
buồn một nỗi buồn kỳ lạ
rồi cũng phôi pha
sóng trườn qua bãi cát
gió lùa qua tán dương
để lại một bình yên trống trải
trong lòng

Tao lại trở về
mày đã ra đi

trong cái vòng tử sinh bệnh lão
ai tránh được một ngày thành xác chó
trôi sông?





Nhớ


Giữa cuộc vui chợt lòng chùng lại
khao khát gì đâu được nắm tay anh
hay chỉ đưa mắt nhìn anh để gặp
ánh mắt đồng tình chỉ riêng mình hiểu.
Anh bây giờ ở đâu đang làm gì?

Em ở đây giữa bạn bè vui vẻ
ai cũng bảo dẹp chồng con một bên
đây là lúc sống cho mình
đàn bà cũng phải có phút vui riêng.

Tưởng tượng anh đang pha cafe và nghe
chim chóc tranh ăn ríu rít ngoài vườn
hay ngồi trước màn hình nhai bắp nổ
xem bộ phim gì đó mà nếu có em
thì em cũng chỉ ngủ đến hết phim.

Cuộc vui đang cao trào chợt lắng
ai đó kêu: con nhỏ ni nhớ chồng hả?
Thôi đi chứ. Mấy chả đang khoái chí
vợ vắng nhà tha hồ bay nhảy
giữa cuộc vui mấy chả đâu nhớ mình
mắc gì mình cứ canh cánh nhớ nhung?

Thì có nhớ gì đâu, em chống chế
rồi nói rồi cười rồi làm như xả láng
em uống cho say chọc ghẹo bạn bè
rồi uống nữa cho say hơn để
đỡ nhớ.






Ba mươi năm


Cuối năm 1975 tôi đi qua Củ Chi
(bên kia sông Sài Gòn là quê mẹ)
phiá quầng sáng bồn chồn kia là thành phố
còn tại chỗ này cỏ mỹ bạt ngàn
Người du kích chỉ xuống chân tôi nói
dưới kia có thể còn bom chưa nổ
ai từng trãi cảm giác ớn xương sống
truyền từ gót chân lên đỉnh đầu?

Ba mươi năm!
Cứ lẩm nhẩm như mụ điên không tin được
ba mươi năm
cộng mười tám năm trước nữa là bao nhiêu
không tin được
làm sao tin được ngần ấy năm đã trôi qua

Xe buýt Bến Thành – Củ Chi cứ bảy phút một chuyến
hai ngàn đồng một lượt đi
đoạn cuối con đường đang mở rộng
đường mở tới đâu nhà xây tới đó thậm chí trước đó
chuyện người ta nói khắp nơi là giá đất giá nhà
tỷ và tỷ tính theo đồng

Người bán hàng ở chợ Củ Chi mời “Dì ăn chè”
Người chạy xe ôm hỏi ‘Bác về đâu?”
Tôi cố nhớ rồi chợt nhớ
chỗ tôi đứng hồi ấy chưa đặt tên
(chưa phân lô định giá và trái bom
đâu biết đã gỡ rồi hay đã nổ)
tôi đành trở lên xe búyt
hai ngàn đồng Củ Chi – Bến Thành
thoáng thấy mình trong gương chiếu hậu
A ha, mặt mày Từ Thứ ngố đến vậy thôi.





Là mình


Năm nay Út hai mươi sáu tuổi
là hai mươi sáu năm ba nó bỏ nhà
theo vợ bé

Một mình
sáu đưá con
đưá ẳm đưá bồng đưá cõng trên lưng

má chèo ghe đi bán khoai lang
đi nhổ cỏ mướn
đi mót lúa đồng

tóc đen quên bới
da trắng lấm bùn
ba mươi tuổi kể như xong đời thiếu phụ.

Một mình.
Sáu đưá con
nay chúng đều có vợ chồng nghề nghiệp

Hai mươi sáu năm
ấy
má mới thực là mình.





Ăn Tết Con Gà


Mấy tiếng đồng hồ cuối cùng của năm con khỉ
Bạn chở tôi chạy vòng vèo những con đường
Chợ Lớn – Sài Gòn
rồi ra quận 7 quận 12
Ô hay – tụi mình lạc lối rồi!

cầu mới xây, nhà ai ba bốn tầng đang cất dở
tôi ngẩn ngơ làm sao người ta nhiều tiền vậy
Bạn nói suốt đời mình không mua nỗi một thước vuông

mấy phút cuối cùng của năm con khỉ
tôi chờ pháo hoa bắn lên vòm trời phiá Cảng
chợt nghe bụp bụp tiếng nổ vọng từ Nam Sài Gòn
thì ra bắn pháo hoa ở trung tâm đô thị mới

Đầu năm con gà bạn nói
nhà tao trong hẻm có thấy khỉ gì đâu
rồi chở tôi chạy vòng vèo những con đường
Sài Gòn – Chợ Lớn
chen vô đám đông ăn miếng bánh tét kỷ lục Guiness
hể hả cười: mình cũng ăn tết vui ghê!






MỞ NGOẶC


Trời cao biển rộng
Một con trăng
Lưỡi liềm
Mở ngoặc
Biển rộng trời cao
Những ngôi sao
Như dấu chấm câu
Chấm hết để bắt đầu
Trời cao biển rộng

Tôi nghe
Gió thổi. Gió thổi
Tôi nghe sóng xô
Sóng xô
Tôi nghe tim tôi
Đập
Tiếng sóng tiếng gió
Ù ù ù
Rào rào rào
Tôi nghe.

Trời cao biển rộng
Con trăng
Mở ngoặc
Ngôi sao
Chấm câu

Nói nữa đi anh
Mảnh trăng mở ngoặc
Không đóng lại bao giờ
Biển rộng trời cao
Chỉ một nét trăng
Và vô vàn dấu chấm
Dứt ngàn lời rồi vẫn còn mở
Một dấu ngoặc đơn giữa
Biển rộng trời cao





CHỖ TỰA

Thời tiết không chừng được
Hoa đào nở – chớm xuân hé nụ
Một đêm sương giá đành chết cóng
Sắc hồng thắm xạm nâu

Rồi ngày nóng lên – bất thường
Cỏ phủ xanh mộ đất – yên nghỉ
Tưởng yên nghỉ rồi - mùa đông
Trắng xóa tàn nhẫn

Gió khi ngừng khi thổi
Chuông nhà thờ ngân nga
Ngẩn ngơ người ngoại đạo
Nghe chuông đổ nhớ nhà

Ở nửa bên kia địa cầu
Trời khô – nóng mụ người
Giá vàng nóng, đô la nóng
Ai cũng quay cuồng

Nơi đây lại lạnh thất thường
ở nhà quanh quẩn với cái ti vi
chiếu đi chiếu lại dự̣ báo thời tiết
Và bao nhiêu người bị giết ở Trung Đông.

Rồi mình sẽ sống qua những tháng ngày này
Gợi lên chi nỗi phập phồng ngày mai
Đâu đâu cũng bất ổn
Nghi vấn làm gì chỗ tựa là anh.





CAN ĐẢM LÊN

Can đảm lên
Người đàn bà độc hành
Tự đưa mình ra phi trường bằng xe buýt
Tự mình lê hành lý đến quầy vé tự mình đi suốt bốn chuyến bay
Can đảm lên
Người đàn bà tóc đen mang hộ chíêu Việt Nam
Người lữ khách một mình đi qua cổng kiểm soát an ninh
Cởi áo khoác cởi giầy ra cho máy rà soát
Can đảm lên
Người đàn bà đi thẳng đến cửa đợi máy bay không cần ngoái lại từ giả ai
Ngồi một mình nhìn máy bay lên xuống bên kia lớp kiếng
Đi đâu về đâu những chiếc máy bay xuống xuống lên lên?
Can đảm lên
Người đàn bà một mình đi hai ngàn rưởi dăm
Biết rõ không ai đợi ở phi trường nơi đến
Chuyến bay hoãn cũng không cần gọi ai để báo mình sẽ trễ
Can đảm lên

Người đàn bà một mình đón mình ở phi trường nửa đêm
Tự nhận hành lý một mình lê bước
Hai ngàn rưởi dặm đi, hai ngàn rưởi dặm về và chuyến xe buýt cuối cùng
Can đảm lên
Người đàn bà một mình trở về nơi không phải là nhà
Cuối cùng dừng bước trong căn phòng vắng
Tối. Lạnh. Trống rải. Mỏi. Mệt. Một mình
Can đảm lên





NGỖNG TRỜI


Chớm thu – Ban mai
Cỏ ướt – sương
Một con ngỗng trời
Vươn cổ chọc màn mây bàng bạc

Một con ngỗng trời
Rúc đầu vô cánh đứng ngay đơ
Hai ba con ngỗng trời nữa
lờ mờ
hiện ra –
đăm đắm nhìn đâu đâu

Xế chiều – xế thu
Chân mây vẫn bàng bạc
Cỏ vẫn ướt – kỳ lạ –
Đàn ngỗng trời đã bay xa
Tôi trèo qua dốc sân cỏ
- Thực ra cái túi sách đeo lưng nhỏ nhẹ thôi -

Mà tôi cứ lún xuống
Bóng đêm
Sau một ngày
Sau ngày
lại ngày
Ngắm
Mong
Nhớ
Về nhà rồi hở lũ ngỗng trời may phước kia?





MỘT MÌNH


Chủ nhật ngồi nghe xe chạy
Ngoài đường

Thôi đi giặt quần áo đi.
Chủ nhật
Ngồi nghe tiếng máy giặt chạy ì ì dưới hầm nhà

Có lẽ sàn nhà cần hút bụi
Chủ nhật
Tiếng máy hút bụi vang u u khắp nhà át tiếng điện thoại reo

Điện thoại có reo không?
Chủ nhật
Ngồi nghe trong ống điện thoại tiếng e e e

Thôi đi dạo nhé
Chủ nhật
Đi. Lững thững. Lắng nghe vọng tiếng bước chân mình.






MISSISSIPPI

Sông
Trôi
Xin ngừng chảy nước mắt ơi

Sông
Trôi
Xin đừng buồn nữa tôi ơi





XIN LỖI

Tôi xin lỗi
Người đã chịu khổ hình hai ngàn năm trên thập tự giá

Sự dối trá không mới
Kẻ phản bội thản nhiên
Người chịu khổ hình hai ngàn năm trên thập tự giá
Con người vẫn dối trá
Con người vẫn phản bội
Có phải lỗi của tôi?
Có phải ý của người?

Sao tôi đến trước người khóc nỗi đau tôi?

Người đã chịu khổ hình hai ngàn năm trên thập tự giá

Sao tôi còn mang nỗi đau đến khóc trước người?

Xin lỗi.








TỰ DỐI


Tôi không tin
Anh có thể lừa dối

Sao tôi có thể tin
Anh sẽ không dối lừa?

Tôi ngu
Đặt lòng tin vào một trò đùa

Thôi đừng khóc
Nếu không thể thì đừng

Nếu không thể đừng thì
Nín khóc

Cứ ngu mà tin
Yêu như một trò lừa.






LỠ LỜI


Chợt nghe nhói đau ở ngực
Nước mắt tự nhiên trào
Biết là buồn chẳng ích chi
Biết là có đáng gì đâu
Mà khóc

Một câu nói chắc anh quên rồi
Lỡ lời anh nói
Rồi quên

Mắc gì em
Cứ nhớ
để mà âm ỉ đau







XA CÁCH


Đôi khi em thảng thốt nhận ra mình
điên
Giữa cuộc đời náo nhiệt
bỗng dưng em lặng đi chết điếng
anh ở đâu?
Giữa đêm sâu tĩnh mịch
em vùng dậy kêu gào
anh ở đâu?
Giữa cuộc vui người nói kẻ cười
em nuốt ngược nước mắt
anh ở đâu?
Sau cuộc tang thương sóng lặng
em quay quắt bồn chồn
anh ở đâu?
Một ngày, hai tuần, ba tháng
em xót xa nhận ra mình
điên
khi nhắm mắt tìm không thấy
anh trong đời



Xeo phôn


Cái xeo phôn
Không có dây nên không thể nói
Ai ở bên kia đầu dây?
Ai ở bên kia đầu dây?
Không thể hỏi
Không ai trả lời
Nhưng anh vẫn nói
Cái xeo phôn áp sát lỗ tai
Tôi đang ở trong mon - ở ngoài trời
gió lạnh
Đang có xeo
Không biết mua cái gì cho ai - ô xo ri.
Ừm hữm!
Da...
Da...
Thanh kiều pho con linh.
Bai.
Anh cài cái xeo phôn vô thắt lưng
Hối hả băng qua bãi đậu xe

Thời giờ ở đây là tiền bạc.
Anh lăm lăm tăng tốc vượt qua
Vượt qua những chiếc xe băng băng trên phí quầy
Không biết đi đâu
Ét xịt
Xeo phôn réo.
Anh giựt mình hy vọng vu vơ
Chắc không phải thằng cha súp bờ vai xơ
Ai gọi?
Ai gọi?
Da...
Da...
Ô kê
Ô kê.
Anh bấm nút tắt xeo phôn tay kia vẫn lái xe
Trở lại phi quầy
ĐM thằng súp bẩy giờ mấy còn gọi
Bảy giờ mấy rồi...

Giờ này có thể gọi miễn phí
Bất cứ nơi nào trên nước Mỹ
Bằng thuê bao xeo phôn này
Anh bấm số
Gọi ai?
Gọi ai?
Gọi ai ?




Ghi chú cho một bài thơ

Có một bài thơ tôi viết cho anh bạn đồng hương đặt tựa là xeo phôn, tức là cái điện thoại cầm tay, phiên âm nôm na từ tiếng Mỹ- anh luôn nói với tôi tiếng Mỹ, tụi Mỹ. Giọng anh nửa bắc nửa nam, giọng của dân ba đá xứ Cầu Ông Lãnh kênh Nhiêu Lộc chợ Bàn Cờ, lượm tiếng nói ở lề đường làm vốn. Thành ra qua tới xứ Mỹ này anh cũng lượm mót tiếng Mỹ để sống còn. Rất tự nhiên anh nói phí quầy ét xịt tôi đoán là free way / exit không biết dịch chính xác thành từ gì trong tiếng Việt mình. Anh nói dịch làm gì cho nhức đầu. Cứ nói, như xeo ở mon tức là sale ở mall, đại hạ giá ở thương xá, còn những từ như ô kê da da có nghĩa gì đâu ai cũng hiểu cả ok, yeah yeah. Và thanh kiều so ri đã thành câu nói cửa miệng: hồi mới qua đi làm bữa đầu tiên đã được dạy nói thank you cám ơn sorry xin lỗi. Mình phải xin lỗi dù mình đúng hay sai, và cám ơn nó để nó không nói mình vô học. Cái xeo phôn này thằng tổ trưởng, tức là súp bờ vai xơ, viết supervisor không biết phải không, chỉ nghe nó biểu mình vâng lời vì nó là sup, nó phát cho mỗi thằng một cái xeo phôn để khi nào có công việc thì nó gọi, lợp nhà, vét cống, sửa cầu tiêu, thứ gì mình cũng làm tuốt. Nhiều khi nó gọi để chửi mình cũng phải cám ơn nó đã gọi thank you for calling, tại thành ngữ như vậy, nó dạy mình như vậy, mình cứ nói như vậy, cám ơn nó cũng như chửi cha nó, mỗi thằng quát vô cái xeo phôn thì chết thằng nào. Dù sao tụi Mỹ cũng có cái được, thuê bao xeo phôn này cho gọi miễn phí trên khắp nước Mỹ vào cuối tuần và từ bảy giờ tối đến bảy giờ sáng. Chỉ có điều gọi đâu lúc nào cũng chỉ có cái máy trả lời thôi.








LẠ THƯỜNG


Bình thường
em vẫn thức giấc giữa
đêm sâu duỗi cánh tay mình
qua chăn chiếu của giường êm
vói qua phòng ngủ, qua lục địa, qua đại dương
để vuốt ve anh
để cảm thấy anh
ở ngay đây – trong vòng tay của em
trong tim em và trong
cuộc đời em

Đêm nay em thức giấc
như bình thường - giữa đêm
yên ắng – nhưng lạ thường làm sao
một bầu trời yên ắng
một thế giới lạ thường yên ắng trong
yên ắng
lạ thường
ác mộng
mà em tưởng không bao giờ biết đến nữa từ khi
anh bao bọc em
trong tình yêu của anh.

Em vói cánh tay qua giường
ngang qua thế giới bao la lạ thường
dưới bầu trời lạ thường những ngôi sao bất động
em biết em sẽ vượt qua
lục địa và đại dương để lại được
ở̉ trong vòng tay anh để mãi mãi
ở bên anh trong một thế giới
mình sống chung và tha thiết yêu thương

Nhưng thế giới thao thức
lạ thường giữa đêm
- đêm nay –
khi em thức giấc giữa
cơn ác mộng
vói cánh tay lên bầu trời
cố níu giữ những vì sao rớt rụng lẫn trong bom rơi
anh đang ở đâu?

Anh đang ở đâu?







CỎ XƯA


Một sớm mai đi qua sân giật mình
Cỏ khóc sao? Cỏ khóc?
Ướt đầm đìa và lạnh thấu
Nỗi tịch liêu

Cỏ nhớ không có thời mình hát
Bên sông dạt dào gió thong dong
Và cỏ hát, ừ, cỏ hát
Biếc xanh đời







NGỦ GỤC


Ký ức tuổi thơ
Nửa hư nửa thực
Như quá khứ đã quên bỗng nhớ.
Một phút gục xuống
Đầu vùi trong tay
Mặt úp trên bàn lạnh tanh gỗ thép.
Giữa mơ và thức
Cơn đói bùng lên
Giờ ăn trưa tới giờ ăn chưa có ăn chưa
Ú ớ và lời
Đờm và nước miếng
Nghẹn họng từng cơn mệt đừ thở dốc
Nuốt vô nhả ra
Đừng bao giờ quên
Liêu hồn mà nhớ
Ngọt chua đắng nhục
Vuốt mặt ngẩng lên
Vờ thức giả quên
Tự triết lý sống để lừa cái chết
Đứng dậy và đi
Trang nghiêm hào nhoáng
Trong cõi tạm nhìn nhau toàn kẻ bịp.





HÀNG XÓM


Con thỏ bỗng nhiên ngó
tôi ngẩn ngơ
mày làm tao nhớ ... Mà thôi.

Chắc nhà mày ở đó
giậu thiên thanh
nơi mày nuôi lũ con lút chút

Con thỏ tự nhiên thành hàng xóm
Chào! Bữa nay khỏe không?
Lũ con mày vẫn đùa giỡn trong hang?

Chiều chiều đi về nhà gặp
con thỏ hoang xám
lạ lẫm quen quen – Chợt ngậm ngùi

Ngày qua ngày sống riết quen hàng xóm
Tao khỏe, cám ơn
Còn mày – và lũ con mày... À, xin lỗi
Trời hôm nay đẹp phải không?






GIA VỊ VIỆT NAM


Em gởi chị gia vị nấu bò kho
Gia vị nấu phở – và phở khô
Gia vị bún riêu – kèm hủ mắm ruốc
Gia vị canh chua – thêm gói bột me
Gia vị làm nem – mắm nêm – tương ớt

Em gởi chị “thùng thăm nuôi”
người tha hương thăm người xa xứ
Giữa lúc bom rơi ở Áp-ga-nit-x-tăn
Và ở đây khủng bố thư vi trùng

Bưu điện sẽ mở thùng đồ kiểm soát
Em hy vọng chị nhận đầy đủ không sứt mẻ
Có thể người ta không ngửi được
Gia vị Việt Nam
Nhưng người ta không thể cấm được
Tình người Việt nam

Chị nhận đủ gia vị nấu bò kho,
phở, bún riêu, canh chua, nem chả,
mắm nêm, mắm ruốc, tương ớt, bột me.
Chị kiểm từng món rồi thừ ra khóc
Còn thiếu cái gì em biết không?





CÒN KHÓC ĐƯỢC



Cũng may tôi còn khóc được
Sẽ qua đi
Hãy hy vọng
Tự an ủi hay tự lừa mình
Sẽ qua đi – và lờ đi cái đọng lại
ngấm sâu
thành vô hình trong tâm khảm
và hy vọng – rủi mai kia vỡ mộng
thì tự nhủ
Chuyện thường – ai cũng vây thôi.
Cũng may mình còn khóc được
Rồi sẽ ổn thôi
Hãy tin
Ngay cả sự dối lừa lập lại
Mỗi ngày – với chính mình
Rằng sẽ ổn thôi
Hãy tin
Mình còn khóc được
là may.






THIỀN


Bầy chim rộn quá – ngày chưa lên đã hót
Giấc ngủ chưa đầy – ta ngồi dậy thiền
Nang phổi phồng lên – sâu , hít sâu nữa
Thở ra – từ từ.

Hít vô
Cho đầy khoảng trống bên trong
Cho vơi sự rỗng bên ngoài

Thở ra
Hòa với chung quanh trống rỗng
Tan vào trống trải trong ta

Ngày lên chưa –
bầy chim rộn quá
Hít vào
thở ra
Hít vào – thở ra
Hít vào – thở ra
Hít vào – thở ra






NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ


Tôi muốn nói những điều giản dị
Giản dị
Như vợ chồng cải nhau trước bữa cơm chiều
Cải nhau
Từ một câu lỡ lời sau một ngày mệt nhọc
Một ngày
Chồng cặm cụi một nơi vợ bươn chải một nẻo
Vợ chồng
Tạm quên nhau để đối mặt đời thường
Tạm quên
Một tình yêu giản dị khiêm nhường
Cho nhau.

Điều giản dị anh hay em đều có thể nói
Xin lỗi
Rồi tha thứ nhau những lỡ lầm sai sót
Tha thứ
Cả khi không ai cảm thấy lỗi lầm gì.
Cả khi
Nỗi buồn dâng ngập hồn như chiều dâng
Bóng tối
Xóa nhòa sắc màu đường nét
Ước mơ

Một thời với chúng ta điều gì cũng giản dị như
Tình yêu
Như nắng ban mai như hoàng hôn gió
Trăng lên
Hoa dại nở ven đường cũng dễ thương
Giản dị
Vô vàn điều không nói vì không cần nói
Cũng hiểu
Và vô vàn điều nói ra không thể nhớ
Hay quên

Xin lại nhìn vào mắt nhau nói những điều
Giản dị.





Gió Thổi Mây Bay


Có một chuyện em chưa kể
với anh. Thưở dậy thì em thường mơ mộng
trèo lên lưng núi ngồi chơi
nghe gió thổi nhìn mây bay vậy thôi.

Chuyện viễn vông mịt mù như tuổi nhỏ
mất tăm. Cuộc kiếm tìm gian nan tuyệt vọng
Qúa nửa đời người trôi giạt bao bến bờ
vẫn một mình một trăng một thuyền thơ

Sườn non mây bay gió thổi cầ̀m như thể
chiêm bao. Gặp gỡ lần đầu trong đời thực
anh và em nói chuyện ăn nhậu chiến tranh
giữa cõi bon chen chốn thị thành

Không thể ngờ người em tìm kíêm
là anh. Như một trò trớ trêu định mệnh
Nhưng nhìn vào mắt anh em mù cả thế gian
xoay lưng lại bàng hoàng với chính bản thân.

Cho đến một ngày trên đỉnh
Núi Lam. Thực ra chúng ta chỉ mới trèo tới lưng chừng núi.
Anh ngồi xuống và em ngồi xuống ngắm anh
ngắm mây bay và gió thổi yên lành

Có một điều em chưa từng kể
với anh. Lúc ấy mây bay và gió thổi
Em nén lòng tha thiết nài xin
phải chi mình đừng xuống Núi. Mơ tàn.





Gánh tàu hủ rong


Trong một hẻm sâu Sài Gòn
tôi mua chén tàu hủ
chan nước đường gừng

Người gánh hàng rong nhỏ
gầy tóc không còn đen
nét mặt nắng mưa dầu dãi
Bàn tay chị chai sần
chắc chắn và khéo léo
hớt tàu hủ chan nước đường

Một ngàn đồng một chén
hôm naò may mắn lắm
chị lời ba chục ngàn
Nói chung sống cũng được
chị nở nụ cười hiền
mắt không nhìn xa xăm

Tôi hỏi chị có biết
nước I-rắc không?
Chị lắc đầu cười hiền

Tôi ngước nhìn thẻo trời
ngoằn ngoèo như con hẻm
chị cười hiền khẻ hỏi
Cô từng đến đó sao?
Tôi nói không. Chị hỏi
Có người quen ở đó?

Tôi nói không.
Chị cười hiền khẻ hỏi
Vậy cô hỏi làm chi?

Tôi nói hôm nay Mỹ
ném bom I-rắc

Cái chén trong tay chị
Rớt.


Mời đọc thêm những bài thơ khác